Vũ Trọng Phụng với hai tờ báo Sài Gòn năm 1937 – Phần 4

Tuy không in rõ thời gian xuất bản nhưng nhìn vào ghi chú viết tay của người quản lý vào bản nộp lưu chiểu thì đoán được là tập 1 ra ngày 2.8.1936; tập 2 ra ngày (?).8.1936; tập 3 ra ngày 28.8.1936; và tập 4 ra ngày 7.9.1936; trong hộp thư tòa soạn tờ này ta tình cờ biết Thúy Rư ( một bút danh của Nam Cao) từng gửi bài cho ấn phẩm này nhưng chưa được đăng.
Sau 4 tập đầu ấy, STT trở thành cơ quan của nhóm “Tiếng trẻ văn đoàn” trụ sở ở 154 Colonel Boudonnet, Saigon. Lúc này ấn phẩm chỉ còn mang tên Sàigòn tiểu thuyết (vẫn viết tắt là STT), năm thứ nhất số 1 ra ngày thứ bảy 14.11.1936, mỗi số vẫn 24 trang khổ nhỏ (16×24 cm), chủ yếu là đăng đoản thiên tiểu thuyết hoặc kịch ngắn của các thành viên văn đoàn này (như Ngọc Tường, Kim Phương Nguyễn Tất Thứ, Trọng Khánh, Võ Chiêu Anh, v.v…) hoặc một số tác giả khác (ví dụ Xuân Khai, Thiết Can, …). Số 8 là số Xuân 1937. Đến số 9, tuần báo này có vẻ lại về tay chủ cũ; họ chuyển STT thành tuần báo ra ngày chúa nhựt, với Ngũ Văn Bằng là người sáng lập, Mai (chứ không phải Phan) Thanh Xuân là tổng lý; tòa soạn ở 48 Boulevard Galliéni, Saigon, với một bộ biên tập mới (Phan Phù Dao, Ngũ Yến, Sư Thiện Chiếu, Đăng Ngọc Anh, Thứ Khanh, Ngạ Tử, v.v… Nhưng sang số 10 dường như STT lại đổi chủ một lần nữa.Và điều cũng đáng quan tâm nữa là sau đó đổi sang khổ báo trung bình (16 trang 32×46 cm) và đánh số lại từ đầu, thêm “Nouvelle série” vào tên gọi mỗi số; rõ ràng là báo của một nhóm khác.
Sàigòn tiểu thuyết Nouvelle série số 1 ra ngày thứ bảy 21.8.1937 với văn xuôi của Trọng Miên, Thúc Tề, thơ của Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, nghiên cứu của Trần Thanh Mại, Phan Văn Hùm, và trang phê bình số đầu STT bô mới này dành đăng bài của Vũ Trọng Phụng với tiêu đề của tòa soạn: Tác giả “Giông tố” cãi một điểm cho sách mình và hạch lại bạn Xuân Sa.
Lời tòa soạn nói rõ: “Ngày chúng tôi thôi ở tòa soạn Nữ lưu, chúng tôi có nhận được bài cải chánh sau đây của ông Vũ Trọng Phụng, tác giả cuốn Giông tố”.
Chưa thể nói chắc người đã ở trong tòa soạn Nữ lưu rồi sau tham gia bộ mới của STT là ai; nếu lướt qua hai sưu tập Nữ lưu và Saigon tiểu thuyết còn lại thì thấy Thúc Tề từng có bài trên cả hai tờ; phải chăng đây là con người liên tài đã chuyển tiếp cuộc đàm luận văn chương đến công chúng?
Dẫu sao, việc đã diễn ra trên thực tế là sự luận bàn chung quanh cuốn Giông tố đã được chuyển từ tờ Nữ lưu sang tờ Sàigòn tiểu thuyết Nouvelle série.
Mở đầu bài trả lời, Vũ Trọng Phụng tỏ lời cảm ơn nhà phê bình và xin sung sướng nhận những lời khen cũng như vui lòng nhận những điều chê.
“Song lẽ, có một điểm tôi cần phải cãi, vì nó rất quan hệ. Cãi cho điểm ấy, tôi có cái tư tưởng tự hào là làm việc cho văn tả chân nhiều hơn là làm việc riêng cho sách của tôi”.
Cái điểm “quan hệ” (quan trọng, hệ trọng) mà nhà văn thấy cần phải cãi nhà phê bình chính là lời khuyên đổi hai tiếng “giống nòi” ra hai tiếng “giai cấp” và những biện luận cho lời khuyên đó trong bài phê bình của Xuân Sa.

Lại Nguyên Ân – Kiến thức ngày nay – Năm 2006

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *