Truyện ngắn của Phan Đức Nam – Phần 2

Có lẽ thấy tôi tội tội, anh ta nói: “Qua quán cóc kia uống cà phê”. Tôi mừng run, vậy là đã gặp sư phụ.
“Anh uống gì?…Chị uống gì?…Cho mấy điếu ba số…” – Tôi sốt sắng. Vợ chồng anh ta mặc cho tôi gọi. Cô vợ hơi bẽn lẽn, còn anh ta thì mỉm cười.
Anh ta uống một hơi nửa ly cà phê đá rồi châm thuốc. Tôi ngập ngừng vô đề: “Anh Hai…chắc “uýnh” bài hổng bao giờ thua hén?…” Anh ta phà khói, mơ màng: “Thì mày thấy rồi đó…Bộ tính học tao thiệt hả?” Tôi gật mạnh đầu. Anh ta cười: “Nhưng mày đây biết giỏi như tao vẫn thua và mất vợ như thường”.
Tôi còn đang ngơ ngác thì anh ta gằng giọng nói từng tiếng: “Tao đã thua một ván đậm”. Rồi dừng lại, như để cho tôi ngấm, xong mới nói tiếp: “Quả thiệt lúc đó tao tiếc lắm chớ! Nhưng giờ hổng tiếc nữa. Đã nói tiền bạc mà! Mày giống tuổi trẻ tao hồi xưa, tao còn bụi hơn. Mày đã ở tù bao giờ chưa? Mày có anh hùng bằng tao không? Mười sáu tuổi tao chém một hơn hai thằng Mỹ đen – vì chúng dám bóp vú một con nhỏ ngay hè phố. Hà hà! Nhờ vậy tao khỏi phải đi lính. Tao học ảo thuật và đánh bài trong Chí Hòa mười năm.
Ra tù, tao trổ tài cờ bạc bịp. trong vòng một năm tao sắm xe, mua nhà. Nhờ đó tao lấy được con vợ đẹp. Ê! Hoa hậu một xóm đó nghe mậy! Nghe tiếp đây: Một đêm, trong sòng bạc lớn ở Đại Thế Giới – uýnh bằng vàn thẻ không hà – Một gã thượng lưu đẹp trai đã làm tao sạt nghiệp chỉ trong hai ván xì phé – Ở đời tài có người tài hơn! – Hắn bịp tinh vi đến nỗi giả nai cứ mặc tao xếp bài. Cuối cùng, hắn tráo luôn cỗ bài khác y chang – như tao đã làm hồi nãy – Lúc đó tao đã tưởng mình lộn.
Tới ván thứ hai tao biết liền. Nhưng vẫn thu đứt con vợ đẹp. Sau, tao hiểu chính con vợ đó đã gài! Chà! Canh bạc cuộc đời! Tao nổi nóng đập sòng và lật tẩy bộ bài tráo ngay trong tay áo của thằng ngồi cạnh hắn.
Nhưng mày biết không? Tao vẫn thua. Và bị ăn một trận đòn sém chết! Gã thượng lưu đó là sếp của các anh chị bự.
Sau đó, tao hận quá! Nhiều lần tính chơi liều, rình tặng hắn vài phát đạn vô đầu rồi tới đâu thì tới…Nhưng chưa có dịp…Rồi tao nghĩ: Nhiều người trước đây bị tao bịp cũng muốn tao bể sọ…
Có trách là trách con vợ tao! Mà nghĩ kỹ, nó yêu tiền chứ yêu gì tao? Tao lấy nó là tại tao ngu! Bài bạc thua phải ráng chịu.
Nhưng Trời có mắt nghe mày! Gã bịp bợm kia giờ đi cải tạo rồi. Tài sản hắn cướp được gửi ngân hàng cũ coi như tiêu. Biệt thự của hắn thành nhà tình thương. Riêng con vợ cũ lẳng lơ của tao cũng sắp chết, nghe đâu cặp với Tây bị nhiễm sida…
Giờ tao sống với cô này, nhà quê thôi, đã cứu giúp tao lúc tay trắng.
Còn mày, bỏ ý định đó đi! Ma giáo sống ở thành phố này trước sau gì cũng thua! Ở đây cần người tài, mần ăn đàng hoàng. Mày ráng học một nghề lương thiện mà sống ở đó. Mà phải cho xịn nghe! Như vợ chồng tao đây, giờ tối tối kéo nhau đi học Anh văn – Thời đại mới rồi, mai mốt con nó hỏi mà ngọng là quê chết!”.
Tôi xấu hổ cắm đầu lắng nghe từng lời, tính móc túi trả tiền nước thì anh chồng vỗ vai: “Để tao! Tao là anh mà – Tao biết mày còn khó khăn hơn tao nhiều. Nhưng mày còn trẻ, khỏe, ráng đi! Nhớ kỹ lời tao! Thằng anh mày dù sao cũng lăn lộn ở đất Sài gòn này quá rồi”.
Xong, anh ta đội nón, quay qua vợ: “Tuy vậy, cái nghề quỷ này biết xài cũng lương thiện và sống được phải không em? Nhưng mình nên gom tiền mua miếng đất cắm dùi ở Hooc Môn quê em – giờ cũng thành quận mười hai rồi – Thành phố ráo! Ván bài đó coi bộ chắc cú! Thôi, uống nước rồi mình đi”
(1) Bù: mười nút, tức không điểm.
Phan Đức Nam – Báo Kiến thức ngày nay – Năm 2006

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *